Chủ nhật, 18/12/2016 | 09:00 GMT+7
Đăng bởi: Thương Ngọc (thành viên tích cực)

Ngôi đền tọa lạc bên bờ Thành thuộc làng Đông Môn, xã Vĩnh Long (huyện Vĩnh Lộc). Ngôi đền này tồn tại hơn 600 năm nay, nhưng dường như chỉ có người địa phương mới biết đến. Vào những ngày rằm hàng tháng, người dân làng Đông Môn lại đến thắp hương cầu được bình an, Hạnh phúc, ấm no. Hiện ở ngôi đền đang lưu giữ một phiến đá kỳ lạ có in hình giống như đôi bàn tay và chiếc đầu của một người phụ nữ, mà người dân cho rằng đó là vết tích đập đầu tự tử kêu oan cho chồng của nàng Bình Khương.

 

Ngôi đền thờ nàng Bình Khương.

Vào thế kỷ 14, khi giặc Minh đang lăm le xâm chiếm cửa ải phía Bắc, những ngọn hỏa hiệu vùng biên ải Cao Bằng, Lạng Sơn mấy lần báo cháy khiến vua quan nhà Trần không khỏi lo sợ.

Để nhanh chóng dời đô từ Thăng Long về đất An Tôn (Thành nhà Hồ bây giờ), Hồ Quý Ly đã huy động dân phu đào đắp tới 80.000m3 đất, khai thác tới 20.000 - 25.000m3 đá phiến xây thành, có phiến nặng đến vài chục tấn. Một công trình kỳ vĩ như vậy được xây dựng trong vòng 3 tháng.

Thời ấy, ở vùng đất này có chàng Cống sinh Trần Công Sỹ là người được Hồ Quý Ly tin tưởng, giao phó trọng trách giám sát, đốc thúc xây bức tường thành ở phía Đông.

Phụng theo ý vua, dân quân nơi đây làm việc ngày đêm không nghỉ để đảm bảo tiến độ 3 tháng phải hoàn thành "kinh đô bất khả chiến bại". Trong lúc nước sôi lửa bỏng, các bức tường thành khác đã hoàn thiện, đảm bảo thi công thì đoạn thành phía Đông do Trần Công Sỹ phụ trách xây gần xong lại sập không rõ nguyên nhân.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, thành chưa xây đã đổ khiến cho nhà vua tức giận vô cùng. Nghi ngờ Trần Công Sỹ mưu phản, cố ý chậm trễ công việc xây thành, Hồ Quý Ly bèn hạ lệnh cho quân lính chôn sống chàng vào vị trí bức tường thành bị đổ.

Nghe tin chồng bị xử oan, nàng Bình Khương vô cùng đau xót, tức tốc khăn gói đi kêu oan, tìm xác chồng. Đến nơi chồng bị chôn sống, Bình Khương quá tức giận trước cảnh trái oan nên đã liều mạng lao tới bức tường đá, dùng toàn bộ sức lực để xô đổ những tảng đá, mong tìm thấy xác của người chồng. Quyết tâm tìm bằng được xác chồng để kêu oan, nàng Bình Khương hết lần này đến lần khác cứ thế lao vào tường đá đến nỗi khắp người bầm tím. Kiệt sức nhưng bức tường vẫn không hề rung chuyển, những giọt máu tươi trên tay nàng Bình Khương đầm đìa chảy thành dòng in trên bức tường đá.

Cuối cùng, chẳng còn cách nào khác, Bình Khương đành liều mạng đập đầu vào tường đá tự vẫn theo chồng. Cũng do cái chết tiết liệt của nàng Bình Khương mà triều đình mới xem xét lại và Trần Công Sĩ đã được minh oan.

Theo dân gian truyền lại, dấu tay và đầu nàng Bình Khương đập vào đá đã để lại dấu vết lõm trên đá rất rõ. Thế rồi suốt từ khi đó về sau khách xa gần hàng năm kéo về xem rất đông. Đến thời vua Đồng Khánh (1885 - 1888), viên Hào lý làng Đông Môn lo ngại tiếng đồn, dân kéo đến nhiều gây nhiễu sự cho làng đã thuê một thợ đào phiến đá đó đem chôn kỹ. Công việc được làm bí mật vào đêm khuya.

Phiến đá hình đầu người và đôi bàn tay mà nàng Bình Khương đập đầu tự tử kêu oan cho chồng.

Tuy nhiên, sau đó ít ngày người thợ đào phiến đá đó đã chết vì một căn bệnh lạ, còn viên Hào lý cũng đột tử không rõ nguyên nhân. Vì chuyện đó mà Tri Phủ Quãng Hóa là Doãn Thước hay tin đã sai lính đi tìm, đào phiến đá lên đưa về chỗ cũ. Ông còn cho khắc dòng chữ: “Trần triều Cống sinh Bình Khương nương phu nhân chi thạch”.

Năm 1903, Vương Duy Trinh là tổng đốc Thanh Hóa đã đến làng Đông Môn kêu gọi quyên tiền của xây dựng đền thờ nàng Bình Khương, phía trong hậu cung đền được dựng trên phiến đá có dấu tích của nàng Bình Khương khi đập đầu vào đá. Ông còn cho dựng bia ghi lại sự tích về cái chết của nàng Bình Khương và Trần Công Sỹ.

Từ khi đền được dựng lên, hàng năm lượng khách đến viếng ngày một đông, quanh năm bốn mùa hương khói nghi ngút.

Theo người dân nơi đây, ngôi đền này rất linh thiêng. Vào những ngày rằm, mùng một hàng tháng người dân trong làng lại tới thắp hương cầu được mạnh khỏe, hạnh phúc như mối tình thủy chung của nàng Bình Khương. Nhất là những đôi bạn trẻ đang yêu nhau, họ thường xuyên đến cầu hạnh phúc.

Ngày nay Thành Nhà Hồ đã được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Đền thờ nàng Bình Khương đã được Nhà nước cho trùng tu lại khang trang từ năm 2009 nhằm mục đích bảo tồn, giá trị văn hóa, lịch sử của địa phương, đồng thời bày tỏ tấm lòng tri ân, tôn kính đối với tiết hạnh, phẩm giá cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam đã coi cái chết tựa lông hồng để đấu tranh cho công bằng xã hội.

Du khách đến với Di sản Thành Nhà Hồ nhớ hãy đến đền thờ nàng Bình Khương thắp nén nhang thành kính cho một người con gái "Tiết - Hạnh - Khả - Phong” để cho nàng Bình Khương và chồng nàng là Cống sinh Trần Công Sỹ biết rằng: dù đã ra đi nhưng mọi Người Việt Nam yêu nước luôn nghĩ tới nàng và không quên nàng...

 

 sẽ liên tục thông tin mới nhất đến bạn đọc!
Đăng bởi: Thương Ngọc (thành viên tích cực)
Ý kiến bạn đọc

Đến Thành Nhà Hồ nhiều lần mà chưa biết cái đền thờ này nó nằm ở chỗ nào!

Mai Nguyễn - 5 tháng trước

  Trả lời | Thích   0 | Vi phạm

 
 
1 2
Bạn cần Đăng nhập hoặc Đăng ký để có thể gửi bình luận!
Bạn cần Đăng nhập hoặc Đăng ký để có thể gửi bình luận!