Thứ 5, 17/11/2016 | 10:53 GMT+7
Đăng bởi: Violet (thành viên tích cực)
-(TH)

Ngày xưa , khi tôi còn là một Học sinh nghèo, 1 buổi chiều tan học, muốn đi Xe bus nhưng trong túi lại không còn đồng nào mà đi bộ thì đường xa lại đói và mệt nên không muốn đi.

Đang chưa biết tính sao thì một bác trông khá nghèo khổ, rách rưới cứ đưa cái nón đựng khá nhiều Tiền lẻ ra trước mặt tôi, ý như muốn bảo tôi lấy mấy tờ mà đi xe bus ( tôi vốn thông minh từ nhỏ nên chỉ cần nhìn hành động là tôi hiểu suy nghĩ của người khác) . Tôi xua tay ý nói không lấy đâu mà bác ý cứ nhiệt tình dí cái nón về phía tôi. Cũng vừa lúc xe bus tới, tôi không khách sáo nữa, nhặt luôn mấy tờ rồi nhảy lên xe.

Tình cảm"ấm áp" - "cảm động" lòng người

Xe chầm chậm lăn bánh, tôi vẫn thấy bác ấy đuổi theo xe, đấm thùm thụp vào cái cửa kính gần chỗ tôi ngồi.Tôi đành mở kính, thò cổ, nhìn bác ấy hét to:

- Cảm ơn bác! Cháu chỉ lấy đủ tiền xe bus thôi, không lấy thêm nữa đâu. Thật là cảm động khi giữa chốn xô bồ này vẫn còn những tình cảm ấm áp đến vậy.

 sẽ liên tục thông tin mới nhất đến bạn đọc!
Đăng bởi: Violet (thành viên tích cực)
-(TH)
Cùng chuyên mục
Ý kiến bạn đọc
 
1 2
Bạn cần Đăng nhập hoặc Đăng ký để có thể gửi bình luận!
Bạn cần Đăng nhập hoặc Đăng ký để có thể gửi bình luận!